Lê lợi đánh quân minh

     

Khởi nghĩa Lam sơn (1418–1427) là cuộc khởi nghĩa tiến công đuổi quân Minh xâm lấn về nước bởi Lê Lợi chỉ đạo và hoàn thành bằng câu hỏi giành lại hòa bình cho nước Đại Việt cùng với sự thành lập và hoạt động nhà Hậu Lê.

Bạn đang xem: Lê lợi đánh quân minh

*

Khởi nghĩa Lam tô (1418–1427) là cuộc khởi nghĩa đánh đuổi quân Minh xâm lăng về nước vì Lê Lợi lãnh đạo và dứt bằng việc giành lại tự do cho nước Đại Việt cùng với sự thành lập nhà Hậu Lê.

Trong quy trình tiến độ đầu (1418–1423), nghĩa quân Lam Sơn gặp mặt rất các khó khăn, thường xuyên hứng chịu những cuộc càn quét của quân Minh và quân Ai Lao, chịu đựng tổn thất lớn. Các tướng Lam tô là Lê Lai với Lê Thạch tử trận. Quân Lam tô bấy tiếng chỉ hoàn toàn có thể thắng các trận nhỏ. Nghĩa quân bước đầu giành vắt thượng phong lúc Lê Lợi nghe theo Nguyễn Chích, tiến quân ra đất nghệ an vào năm 1424. Sau khá nhiều trận đánh béo với quân Minh do các tướng Minh và cộng sự người Việt chỉ huy, quân Lam tô giải phóng phần lớn vùng đất từ Thanh Hóa vào Thuận Hóa, siết chặt vòng vây những thành chưa đầu hàng. Ở quá trình cuối, sau thời điểm tích lũy được lực lượng, quân Lam sơn lần lượt gửi đại quân ra Bắc, thực hiện chiến lược cơ động, buộc quân Minh bắt buộc co các để giữ những thành trì quan liêu trọng. Đặc biệt với chiến thắng quyết định trong trận tốt Động – Chúc Động, quân Lam tô giành được thế chủ hễ trên mặt trận và sự cỗ vũ của dân bọn chúng vốn lo lắng trước uy vắt của quân Minh trước đó. Tiếp tục thắng lợi, cuối năm 1427, quân Lam Sơn thực thi chiến dịch bỏ ra Lăng – Xương Giang, làm tan tác lực lượng viện binh hỗ trợ quân Minh, buộc tướng chỉ huy quân Minh trên đất Việt cũ là vương Thông phải xin giảng hòa và được phép rút quân về nước. Sau chiến thắng, Bình Định vương vãi Lê Lợi không nên văn thần đường nguyễn trãi viết bài Bình Ngô đại cáo để tuyên cáo cho toàn quốc. Nước Đại Việt được khôi phục,Lê Lợi đăng vương Hoàng đế, để niên hiệu Thuận Thiên, xuất hiện thêm cơ nghiệp công ty Lê trong gần 400 năm tiếp theo đó.

Hoàn cảnh lịch sử

Sau khi vượt qua nhà Hồ, công ty Minh để ách đô hộ lên nước Việt, để nước Việt biến quận Giao Chỉ.Người Việt chớp nhoáng nổi lên kháng quân Minh, mà lớn số 1 là của phòng Hậu Trần, đã gồm những thời khắc tưởng chừng có thể khôi phục lại giang sơn của bạn Việt. Mặc dù nhiên, vị sự thiếu đoàn kết giữa những thủ lĩnh quân nổi dậy người Việt, quân Minh vừa mua chuộc gây phân chia rẽ, vừa khủng bố trấn áp rất hung ác (chặt đầu, đốt xác, cuốn ruột vào cây...), hòng tiêu diệt mọi ý chí phản phòng của fan Việt. Mặc dù vậy, sau sự cai trị tàn bạo, khắc nghiệt của nhà Minh, người việt rất oán thù hận, luôn luôn ấp ủ chờ thời cơ nổi dậy.

Lam Sơn âm thầm tụ nghĩa

Lê Lợi vốn là phụ đạo Lam sơn (tên call thổ tù), nối đời làm hào trưởng Lam Sơn, trước từng theo vua Trùng Quang làm chức Kim ngô tướng tá quân, sau Hoàng Phúc chiêu dụ đến đến làm Thổ quan lại Tuần kiểm, Lê Lợi ko theo.Ông ẩn thân nghỉ ngơi núi rừng làm cho nghề cày cấy; từ mình đọc sách kinh sử, duy nhất là càng chăm tâm về những sách Thao Lược; hậu đãi các tân khách; chiêu nạp kẻ trốn, kẻ làm cho phản; ngầm nuôi kẻ mưu trí; quăng quật của, phát thóc sẽ giúp cho kẻ côi cút, nghèo nàn; hậu lễ, nhún nhường lời để thu nạp hero hào kiệt; đều được lòng vui vẻ của họ. Những kĩ năng như Lê Văn An, Lê Văn Linh, Bùi Quốc Hưng, giữ Nhân Chú, Trịnh Vô, Vũ Uy, Lê Liễu và Lê Xa Lôi nối tiếp đến quy phục. Lê Lợi thấy người Minh tàn ngược, khảng khái nói:

Trượng phu sinh ở đời phải đề xuất cứu nạn lập công, sao lại chịu đựng khổ làm tôi tớ fan ta!

Lại hay lời lẽ rún nhường, đem nhiều vàng, bạc, của báu, đút lót cho những tướng đơn vị Minh là Trương Phụ, nai lưng Trí, đánh Thọ, Mã Kỳ; mong muốn họ không hãm hại mình để chờ thời cơ. Ngụy quan người việt Lương Nhữ Hốt bàn với tướng Minh, nói rằng:

Chúa Lam tô chiêu vong, nạp bạn, đãi quân quân nhân rất hậu, chí nó chẳng nhỏ. Nếu như thuồng luồng chạm mặt được mây mưa, thì tất không phải là vật dụng ở vào ao đâu! nên sớm trừ đi, đừng để sau sinh vạ.

Nhà Minh tin lời Lương Nhữ Hốt, bức bách Lê Lợi vội vàng gáp, Lê Lợi bèn đại hội tướng tá sĩ, bàn câu hỏi khởi binh. Mùa xuân, tháng giêng, ngày Canh Thân, năm 1418 Lê Lợi khởi binh nghỉ ngơi Lam Sơn, xưng là Bình Định vương, cử cháu là Lê Thạch làm cho Tướng quốc, truyền hịch đi những nơi cùng phòng quân Minh. Cuộc khởi nghĩa mở đầu được đường nguyễn trãi viết trong Bình Ngô đại cáo:

Vừa khi cờ nghĩa dấy lên,

Chính cơ hội quân thù vẫn mạnh.

... Tài năng như sao buổi sớm,

Nhân tài như lá mùa thu.

Hoạt rượu cồn ở vùng núi Thanh Hóa

Lực lượng của quân Minh và lực lượng thuở đầu của quân khởi nghĩa Lam Sơn

Mùa xuân năm Mậu Tuất (1418), Lê Lợi vẫn cùng hầu như hào kiệt đồng chí hướng như Lê Văn An, Lê Sát, giữ Nhân Chú, Nguyễn Lý... Toàn bộ 50 tướng văn với tướng võ thỏa thuận phất cờ Khởi nghĩa Lam đánh (trong đó 19 người đã từng tham gia hội thề Lũng Nhai năm 1416), xưng là Bình Định vương, lôi kéo dân Việt đồng lòng vực lên đánh quân xâm lược bên Minh cứu nước. Địa danh Lam Sơn nay thuộc thị trấn Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa. Theo sách Lam sơn thực lục, bắt đầu Khởi nghĩa Lam Sơn:

Nguyên trước bên vua kinh doanh việc bốn phương, Bắc tiến công giặc Minh, Nam xua quân Lào, mình trải trăm trận, cho đâu được đấy, chỉ dùng tất cả quan võ là đàn Lê Thạch, Lê Lễ, Lê Sát, Lê Vấn, Lê Lý, Lê Ngân, ba mươi lăm người; quan tiền văn là bọn Lê Văn Linh, Lê Quốc Hưng; cùng hồ hết quân-thân như cha, con; hai trăm thiết kỵ, hai trăm nghĩa sĩ, nhì trăm anh kiệt và mười bốn thớt voi. Còn bọn chuyên-chở lương-thảo, cùng già yếu hèn đi hộ-vệ vk con, cũng chỉ nhì nghìn bạn mà thôi.

Khi ấy, quân Minh đã tùy chỉnh cấu hình được sự cai trị trên đất Đại Việt, với 5 vạn quân, voi ngựa hàng ngàn con.

Quá trình quân khởi nghĩa Lam Sơn chuyển động ở vùng núi Thanh Hóa

Thời kỳ hoạt động ở vùng núi Thanh Hóa là giai đoạn khó khăn nhất của cuộc khởi nghĩa. Trong thời hạn đầu, lực lượng của quân Lam sơn chỉ bao gồm vài ngàn người, thực phẩm thiếu thốn, thường xuyên chỉ win được vài ba trận nhỏ dại và tốt bị quân Minh do những tướng như Lý Bân, Phương Chính lãnh đạo đánh bại.

Bị quân Minh vây đánh những trận, quân Lam đánh khốn đốn 3 lần phải tháo chạy lên núi Chí Linh trong thời gian 1418, 1419, 1422 và một lần nắm thủ ở Sách Khôi năm 1422. Một đợt bị quân Minh vây gắt sinh sống núi Chí Linh (có sách ghi năm 1418, bao gồm sách ghi năm 1419), binh sĩ hết lương, một nghĩa sĩ của Lê Lợi là Lê Lai theo gương Kỷ Tín đơn vị Tây Hán yêu cầu đóng giả có tác dụng Lê Lợi, dẫn quân ra bên ngoài nhử quân Minh. Quân Minh tưởng là bắt được chúa Lam Sơn buộc phải lơi lỏng phòng bị, Lê Lợi và những tướng lĩnh quá cơ mở mặt đường khác chạy thoát. Lê Lai bị quân Minh giải về Đông Quan và bị giết.

Ngoài quân Minh, Lê Lợi cùng quân Lam sơn còn đề nghị đối phó với một phần tử các tù túng trưởng miền núi trên địa phương theo nhà Minh cùng quân nước Ai Lao (Lào) bị xúi giục hùa theo. Dù chạm mặt nhiều nặng nề khăn, quân Lam sơn mấy lần đánh bại quân Ai Lao bao gồm lực lượng đông hơn. Tuy vậy do lực lượng không đủ mạnh mẽ nên Lê Lợi thường cùng quân Lam đánh phải ẩn nấp trong rừng núi, những lần phải nạp năng lượng rau củ và măng tre lâu ngày; có lần ông bắt buộc giết cả voi và ngựa chiến của mình để cho tướng sĩ ăn.

Trước tình cố kỉnh hiểm nghèo, Lê Lợi nên xin giảng hòa với quân Minh năm 1422. Đến năm 1423, khi thực lực được củng cố, lại thấy quân Minh bắt giữ sứ giả, Lê Lợi ngay thức thì tuyệt giao nhau đứt giảng hòa.

Tiến vào Nam

Theo kế của Nguyễn Chích, năm 1424, Lê Lợi ra quyết định đưa quân vào đồng bởi Nghệ An. Tiến vào Nghệ An là một bước ngoặt về giải pháp trong cuộc Khởi nghĩa Lam Sơn.

Trên đường đi, quân Lam sơn hạ thành Đa Căng (Bất Căng, lâu Xuân) vày Lương Nhữ Hốt giữ, tiến công lui quân cứu giúp viện của viên tầy trưởng địa phương theo quân Minh là vắt Bành. Kế tiếp quân Lam Sơn tấn công thành Trà Lân. Tướng tá Minh là è Trí với quân từ nghệ an tới cứu chũm Bành, bị quân Lam Sơn tấn công lui. Lê Lợi vây núm Bành, trằn Trí đóng ngoài xa không đủ can đảm cứu. Bị vây ngặt lâu ngày, vậy Bành phải đầu hàng.

Lê Lợi không đúng Đinh Liệt mang quân vào tiến công Nghệ An, lại sở hữu quân nòng cốt cùng tiến vào, nai lưng Trí bị thua trận liền mấy trận bắt buộc rút vào thành nuốm thủ.

Lý An, Phương chủ yếu từ Đông quan tiền (thuộc Đông Hưng, Thái Bình) vào cứu vớt Trần Trí sinh sống Nghệ An, Trí cũng với quân ra bên ngoài đánh. Lê Lợi cần sử dụng kế nhử địch mang đến sông Độ Gia phá tan. è cổ Trí chạy về Đông Quan, còn An và thiết yếu lại chạy vào thành Nghệ An.

Tháng 5 năm 1425, Lê Lợi lại sai Đinh Lễ đem quân ra tiến công Diễn Châu, quân Minh thất bại chạy về Tây Đô (Thanh Hóa). Tiếp đến ông lại điều Lê Sát, lưu Nhân Chú, Lê Triện tiếp ứng mang lại Đinh Lễ tiến công ra Tây Đô, quân Minh ra tấn công lại bị thua bắt buộc rút vào cụ thủ vào thành.

Lê Lợi một phương diện siết vòng vây xung quanh thành nghệ an và Tây Đô, còn mặt khác sai è Nguyên Hãn, Doãn Nỗ, Lê Đa người tình đem quân vào nam tấn công Tân Bình, Thuận Hóa. Tướng tá Minh là Nhậm Năng ra đánh bị phá tan. Sau Lê Lợi lại sai Lê Ngân, Lê Văn An với thủy quân tiếp ứng đến Trần Nguyên Hãn chiếm đất Tân Bình, Thuận Hoá. Quân Minh phải rút vào nắm thủ nốt.

Như vậy đến cuối năm 1425, Lê Lợi thống trị toàn cỗ đất đai từ Thanh Hóa trở vào, các thành địch phần đa bị bao vây.

Chiến thắng tốt Động – Chúc Động

*

Tháng 8 năm 1426, Lê Lợi chia quân cho các tướng làm 3 cánh Bắc tiến. Phạm Văn Xảo, Đỗ Bí, Trịnh Khả, Lê Triện ra phía Tây Bắc, lưu giữ Nhân Chú, Bùi Bị ra phía Đông Bắc, Đinh Lễ, Nguyễn Xí ra tiến công Đông Quan.

Lê Triện tiến mang đến gần Đông Quan gặp Trần Trí kéo ra, liền vượt qua Trí. Nghe tin viện binh hỗ trợ nhà Minh nghỉ ngơi Vân Nam chuẩn bị sang, Triện phân chia quân mang đến Phạm Văn Xảo, Trịnh Khả ra ngăn quân Vân Nam, còn Triện với Đỗ Bí phù hợp với quân Đinh Lễ, Nguyễn Xí tiến công Đông Quan.

Xem thêm: "Bộ+Đồ+Lót+Mỏng+ Thời Trang Đồ Lót Siêu Mỏng, Xuyên Thấu, Siêu Gợi Cảm

Viện quân tự Vân Nam vì chưng Vương An Lão chỉ huy kéo sang, dẫu vậy bị Phạm Văn Xảo phá tan. An Lão chạy về cố gắng thủ làm việc thành Tam Giang. è cổ Trí thấy mất viện binh bèn cầu viện Lý An sinh sống Nghệ An. Lý An cùng Phương bao gồm để Thái Phúc sống lại duy trì thành Nghệ An, với quân vượt biển cả ra cứu Đông Quan. Quân Lam tô định đón đường ngăn chặn nhưng ko được. Lê Lợi tức thì giao đến Lê Văn An, Lê Văn Linh vây thành, còn mình kéo đại quân ra bắc.

Để ứng phó lại tình hình nguy cấp, năm 1426, đơn vị Minh cho kêu gọi 20.000 quân từ nhiều tỉnh phía phái nam tiến vào tiếp viện. Các quan lại công ty Minh trên Việt Nam cũng khá được lệnh chiêu mộ thêm 30.000 thổ binh bản xứ hỗ trợ. Chế tạo đó, nhà Minh mang đến gửi thêm hỏa khí thanh lịch trợ chiến, và những tướng Minh tại Giao Chỉ cũng rút hết quân làm cho đồn điền (trồng lúa rước lương - khoảng tầm 8.000 thổ binh bản xứ) nhằm đối phó cùng với quân nổi dậy. è Trí, Phương chủ yếu bị biện pháp chức, bị đặt dưới quyền vương vãi Thông không đúng khiến để lấy công chuộc tội. Trên Vân Nam, Mộc Thạnh cũng được lệnh tuyển tuyển mộ 15 ngàn bộ binh với 3 nghìn cung thủ sẵn sàng sẵn sàng. Tự Quảng Tây, tướng mạo Minh là núm Hưng Tổ (Gu Xing-zu) được lệnh chuyển 5.000 quân bản bộ quý phái tiếp ứng với vương Thông.

Vương Thông, Mã Anh với quân quý phái tiếp viện, hợp với quân sinh hoạt Đông quan tiền được 10 vạn, phân chia cho Phương Chính, Mã Kỳ ra chặn đánh quân Lam Sơn. Lê Triện, Đỗ Bí vượt qua Mã Kỳ sinh hoạt Từ Liêm, lại đánh luôn luôn cánh quân của Chính. Cả nhị tướng thua chạy, về nhập với quân vương Thông ngơi nghỉ Cổ Sở. Lê Triện lại tiến đánh Vương Thông, nhưng lại Thông vẫn phòng bị, Triện bị thua yêu cầu rút về Cao Bộ, sai bạn cầu cứu Nguyễn Xí.

Đinh Lễ, Nguyễn Xí lấy quân mang lại đặt phục binh ở giỏi Động, Chúc Động (các địa danh này thời nay đều thuộc thị xã Chương Mỹ, Hà Nội). Nhân biết vương vãi Thông định chia đường đánh úp Lê Triện, nhì tướng bèn tương kế tựu kế dụ Thông vào ổ mai phục xuất sắc Động. Quân vương vãi Thông thua thảm to, è Hiệp, Lý Lượng cùng 5 vạn quân bị giết, 1 vạn quân bị tóm gọn sống. Thông cùng những tướng chạy về ráng thủ làm việc Đông Quan.

Sử chép cha đạo quân ra bắc của Lê Lợi chỉ bao gồm tổng số 9000 người. Những nhà phân tích cho rằng số lượng đó chưa đúng chuẩn vì các trận tấn công của cha đạo quân này đều có quy tế bào khá lớn và lực lượng quân Minh sang trọng nhập vào tương đối đông, cho nên vì thế để giành thắng lợi, 3 cánh quân (sau kia lại chia thành 4) chắc đề nghị đông hơn. Với cùng 1 vài ngàn con người khó đương nổi lực lượng đông và mạnh của quân Minh như vậy. địa thế căn cứ sách Đại Việt thông sử, lúc quân Minh sắp tới rút về, Lê Lợi sẽ bàn với các tướng, đại ý rằng: quân Lam sơn hiện tất cả tổng số 35 vạn, ông dự tính sẽ mang lại 25 vạn về có tác dụng ruộng cùng tuyển đem 10 vạn làm quân thường trực của triều đình. Thông qua đó thì thấy hầu hết cánh quân ra bắc phải tất cả một vài vạn từng cánh quân.

Ngoài ra, theo tác giả Karl Hack, sau thời điểm nhà Hậu trằn thất bại, đơn vị Minh cho rằng sự tỉnh bình định ở Giao Chỉ cơ phiên bản đã trả thành, yêu cầu điều Trương Phụ cùng một phần lớn đạo quân viễn chinh về nước. Việc đánh dẹp và chiếm giữ được giao lại cho các đạo quân phần đông gồm lính tráng mộ phiên bản xứ và bao gồm các lãnh đạo là fan Việt. Đây chắc hẳn rằng là tại sao làm cho sự chiếm đóng của phòng Minh nhanh lẹ sụp đổ khi các binh lính người việt này nổi lên hoặc hưởng ứng những cuộc nổi dậy sau này.

Lê Lợi được tin chiến thắng trận ngay tức khắc sai trần Nguyên Hãn, Bùi Bị chia hai tuyến đường thủy bộ tiến ra gần Đông Quan.

Lập trằn Cảo

Vương Thông thua kém chạy không dám ra đánh, viện cớ tìm kiếm lại tờ chiếu của vua Minh Thành Tổ năm 1407 khi tấn công nhà Hồ, bao gồm nội dung muốn lập lại nhỏ cháu bên Trần (vì bên Hồ cướp khu nhà ở Trần yêu cầu Minh Thành Tổ đã mang danh nghĩa hy vọng lập lại bên Trần mà mang quân sang đánh nhà Hồ, nay Vương Thông muốn vin vào đó), ra đk với Lê Lợi rằng Thông đã rút về nếu Lê Lợi lập bé cháu bên Trần làm cho vua.

Lê Lợi do đại cuộc, mong mỏi quân Minh mau lẹ rút về đề nghị đồng ý. Ông không nên người tìm được Trần Cảo bèn lập làm cho vua, còn ông tự xưng là Vệ quốc công. Theo sử sách, trần Cảo tên thật là hồ Ông, tự xưng là cháu nội của vua è cổ Nghệ Tông, được tù trưởng châu Ngọc Ma tiến cử với Lê Lợi. Tuy vậy theo một số trong những sử gia gần đây, việc Trần Cảo mạo xưng xuất xắc thật sự là nhỏ cháu công ty Trần rất cạnh tranh xác định, rất có thể chữ "mạo xưng" mà lại sử sách ghi là do những sử gia bên Lê chép vào để gia công giảm đáng tin tưởng của Cảo.

Vương Thông hình dạng giảng hòa nhưng lại sai quân đào hào cắm chông phòng thủ và mật sai bạn về nước xin cứu vớt viện. Lê Lợi biết chuyện liền giảm đứt giảng hòa.

Vây thành Đông Quan

Sau khi giảm đứt giảng hòa, Lê Lợi sai những tướng đi xâm chiếm các thành ở phía bắc như Điêu Diêu (Thị Cầu, Bắc Ninh), Tam Giang (Tam Đái, Phú Thọ), Xương Giang (phủ lạng ta Thương), Kỳ Ôn, không lâu sau số đông hạ được.

Đầu năm 1427,Lê Lợi chia quân tiến qua sông Nhị Hà, đóng góp dinh ở người thương Đề, sai các tướng tiến công thành Đông Quan. Ông để kỷ chính sách quân đội hết sức nghiêm nhằm yên lòng nhân dân. Vì thế quân Lam sơn đi đến các nơi rất lấy được lòng dân.

Tướng Minh là Thái Phúc nộp thành tỉnh nghệ an xin hàng. Lê Lợi không nên Thượng thư bộ Lại là phố nguyễn trãi viết thư dụ địch ở những thành không giống ra hàng.

Nhân lúc quân Lam sơn vây thành có vẻ lơi lỏng, quân Minh ở Đông quan liêu ra tấn công úp. Lê Triện tử vong ở từ bỏ Liêm, Đinh Lễ với Nguyễn Xí bị bắt ở Thanh Trì. Đinh Lễ bị giặc làm thịt hại, sau Nguyễn Xí tận dụng một tối mưa giông nhưng mà trốn thoát được.

Chiến thắng bỏ ra Lăng – Xương Giang

*

Cuối năm 1427, vua Minh Tuyên Tông điều viện binh hỗ trợ cứu Thành tô hầu vương Thông, không nên An Viễn hầu Liễu Thăng có 10 vạn quân tiến quý phái từ Quảng Tây; Chinh phái nam tướng quân Thái phó Kiềm quốc công Mộc Thạnh có 5 vạn quân từ bỏ Vân nam giới kéo sang. Đây là hai tướng đã từng sang đánh việt nam thời nhà Hồ với nhà Hậu Trần. Theo những nhà nghiên cứu, con số 15 vạn của tất cả hai đạo quân hoàn toàn có thể là nói cao lên, trên thực tế nếu cùng số các đạo quân điều hễ từ những nơi thì tổng số chỉ có khoảng gần 12 vạn quân cùng cánh quân nòng cốt là của Liễu Thăng.

Theo Minh sử thì tới thời điểm cuối tháng 1 năm 1427, nhà Minh điều rượu cồn từ Bắc Kinh, nam giới Kinh và khắp các tỉnh miền nam bộ Trung Quốc khoảng tầm 70.000 quân.Để cung ứng lương thảo, tại các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây hễ chỗ nào có dư thực phẩm đều cần tức tốc chuyển động về để cung ứng cho đạo quân viễn chinh. Tới vào cuối tháng 3, đơn vị Minh lại điều thêm 2.200 vệ binh tự Vũ Xương và Thành Đô, 10.000 quân tinh luyện từ nam Kinh và 33.000 quân từ những tỉnh miền nam bộ Trung Quốc đặt dưới quyền Liễu Thăng với Mộc Thạnh.

Nghe tin bao gồm viện binh, những tướng mong muốn đánh nhằm hạ cấp thành Đông Quan. Tuy nhiên, theo ý kiến của Nguyễn Trãi, Lê Lợi nhận định rằng đánh thành là hạ sách vị quân trong thành đông, không thể mang ngay được, nếu bị viện binh tương hỗ đánh kẹp vào thì nguy; cho nên vì vậy ông quyết định điều quân lên chặn đánh viện binh tương hỗ trước để nản lòng địch làm việc Đông Quan.

Đầu tiên, ông chỉ định dời tín đồ ở hồ hết vùng địch đi qua như lạng ta Giang, Bắc Giang, Quy Hóa, Tuyên Quang, để đồng ko để xa lánh địch. Biết cánh Liễu Thăng là quân công ty lực, ông sai Lê Sát, lưu giữ Nhân Chú, Lê Văn Linh, Đinh Liệt có quân phục ở bỏ ra Lăng, lại không nên Lê Văn An, Nguyễn Lý mang quân tiếp ứng. Đối cùng với cánh quân Mộc Thạnh, ông biết Thạnh là viên tướng mạo lão luyện, sẽ ngồi chờ chiến thắng bại của Liễu Thăng mới hành vi nên hạ lệnh mang đến Phạm Văn Xảo và Trịnh Khả nắm thủ không đánh.

Tướng trấn giữ biên cương là è Lựu thường xuyên giả biện pháp thua chạy từ Ải phái nam Quan về Ải giữ rồi lại lui về bỏ ra Lăng. Ngày 18 tháng 9 âm lịch, Liễu Thăng đuổi đến chi Lăng. Trằn Lựu lại thua, Thăng đắc thắng mang 100 quân tránh đi trước. Ngày 20, Thăng bị phục binh của Lê Sát, trần Lựu đổ ra chém chết. Cho tới tận ngày 25 mon 12 năm 1427, vua Minh new nhận được tin Liễu Thăng bị giết.

Các tướng mạo thừa dịp xông lên đánh địch, giết mổ hơn 1 vạn quân, chém được Lương Minh, Lý Khánh từ vẫn. Tướng Minh còn sót lại Hoàng Phúc, Thôi Tụ thế kéo về thành Xương Giang nắm thủ nhưng mang lại nơi mới biết thành đã trở nên quân Lam sơn hạ, nên đóng quân ngoài đồng không. Lê Lợi sai è Nguyên Hãn chặn đường vận lương, sai Phạm Vấn, Nguyễn Xí tiếp ứng mang đến Lê gần kề cùng sáp đánh, giết mổ 5 vạn quân Minh ngơi nghỉ Xương Giang. Hoàng Phúc, Thôi Tụ và hơn 3 vạn quân bị bắt. Do quyết tâm không quy hàng, Thôi Tụ bị giết. Hoàng Phúc bị bắt khi định đuổi theo ngả chi Lăng, y quẫn định tự giáp thì thuộc cấp quỳ xuống van xin ngăn lại, Lê Lợi biết chuyện khen ngợi, cho tới ngày 17 mon 12 năm 1427 thì cho người thả về trung quốc theo mặt đường Long Châu, thức giấc Quảng Tây.

Mộc Thạnh nghe tin Liễu Thăng thất bại to đề xuất kinh hồn, bèn rút chạy. Phạm Văn Xảo, Trịnh Khả đuổi theo chém hơn 1 vạn quân, bắt sống 1000 fan ngựa. Theo Minh thực lục, ngày 14 mon 12 năm 1427, Mộc Thạnh cùng thuộc cấp chạy cho tới Cao Trại, Thủy Vĩ thì bị quân Lam sơn phục kích cả trên sông lẫn trên bờ, buộc phải vất vả làm lại thuyền new đi tiếp được.