Người ta thường nói yêu là chết trong lòng một chút

     

Trong sự nghiệp thơ ca của Xuân Diệu, bài bác "Yêu" bao gồm một vị trí hơi quan trọng đặc biệt. Nó không hẳn là bài bác thơ "bề thế", tuy nhiên lại được thông dụng rộng rãi vị vẫn nói được phần đông khoảnh khắc chổ chính giữa tình rất cá tính của các bạn ttốt.


Về xuất xứ của bài xích thơ này, Xuân Diệu kể: Bấy giờ ông chỉ mới chừng 19, đôi mươi tuổi. Một buổi trưa, nhân thời điểm ra trông mặt hàng mang lại mẹ (vốn là một cô hàng nước mắm), phải chiếc thời khắc vắng vẻ, chợ búa ít người qua lại, Xuân Diệu mới tra cứu phương pháp trêu ghẹo cô bán sản phẩm mặt cạnh. Cô này thấy đại trượng phu làm thơ đã chớm nổi tiếng thì giả bộ mê mải đọc sách. Xuân Diệu vờ buông lơi một câu (mà ông lấy ý của thơ Pháp) để "thăm dò":
Không ngờ cô bán hàng bỏ sách xuống, nguýt con trai thi sĩ "ỡm ờ" này một chiếc rõ lâu năm, rồi bĩu môi, cao giọng:
Như được "nối điêu", Xuân Diệu hứng khởi hẳn lên. Ông tiếp luôn:
Mặc dù mối liên quan giữa con trai thi sĩ với cô gái trẻ cũng chỉ dừng lại ở chuyện đối đáp thơ, song đó thiết yếu lại là xuất xứ của khổ đầu bài "Yêu" - một bài thơ tình nổi tiếng của Xuân Diệu.

Bạn đang xem: Người ta thường nói yêu là chết trong lòng một chút


Sinc thời, nếu như ai đó ca tụng nhà thơ Xuân Diệu rằng, thơ của ông giỏi như thơ ông này ông nọ ở nước kế bên, thì chắc nhà thơ cũng chỉ cảm thấy chấp thuận, vì như vậy là người ta biết... phải đạo với mình. Chứ thực ra ông biết nói như vậy là khập khiễng. Làm sao có thể so sánh loại thơ được đọc trên văn bản với loại thơ đọc qua bản dịch, mà nhiều lúc chỉ còn là bản dịch nghĩa!
*

Chính vì chưng thế mà lại Xuân Diệu rất lấy làm cho yêu thích - điều này ông đã từng đem "khoe" trong một cuộc nói chuyện trước công chúng cha mon trước ngày ông mất - ấy là việc một cô bé Việt kiều sống ở Pháp vào một lần gặp gỡ bên thơ tại Trường Đại học Xoócbon (thủ đô Pari) đã mang lại rằng thơ của ông hay là không kỉm gì thơ Anphrêt đờ Muyxê, công ty thơ Pháp nổi tiếng thế kỷ XIX.

Xem thêm: Hội Thi Báo Tường Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11, Hội Thi Báo Tường


Điều mà lại Xuân Diệu thấy thỏa đáng là cô bé này đọc thơ bằng nhị ngữ. Cô đọc thơ Muyxê bằng tiếng Pháp trong giáo trình cô học. Còn thơ Xuân Diệu cô đọc bằng tiếng mẹ đẻ, tức tiếng Việt. Sau nữa, Muyxê là công ty thơ mà lại khi còn trẻ Xuân Diệu đã từng ngưỡng mộ- người được thanh hao niên Pháp tôn vinh là "Nhà thơ của tuổi trẻ với tình yêu". Xuân Diệu rất muốn gồm vị trí như của Muyxê vào tkhô hanh niên Việt Nam.
Những lần đến thăm Xuân Diệu, bên thơ Trần Ninch Hồ thường để ý thấy ông xuất xắc rút từ một bao thuốc lá ngulặng Lúc thì một điếu, dịp thì nhì điếu, đặt lên chiếc đĩa trước mặt khách (cơ mà hiếm khi là cả bao). Dường như đoán được ý nghĩ của đơn vị thơ trẻ (không ngờ một đơn vị thơ lớn mà lại lại ki đến vậy), khi tiễn Trần Ninc Hồ ra cổng, Xuân Diệu dúi bao thuốc vào bên trong túi anh, nói nhỏ:
- Anh là người rất quý thời giờ. Thời giờ nó cũng như tấm vải vậy. Để ngulặng mấy mét thì may được sơ mày, áo lâu năm, mà cũng ngần ấy vải, đem cắt nhỏ ra thì chỉ may được mùi hương soa. Sở dĩ anh không đặt cả bao thuốc ra đấy vày đó là chủ ý của anh. Một điếu tất cả nghĩa là khách chỉ nên ngồi 5 phút ít thôi. Mà nhì điếu thì có nghĩa là 10 phút. Anh đặt cả bao ra đấy, nhỡ có người sẵn thuốc ngồi dai thì sao. Thuốc thì anh không thiếu, nhưng anh thiếu thời gian. Bây giờ anh đã sắp đến loại tuổi "cổ lai hy" rồi còn gì khác.